logo welcome languages
Các thể loại




Giao lưu

tất cả (1665)



 


 
Nội dung

 

Chào mừng bạn đến với Website của Nguyễn Thu Phương, đến với những "góc nhỏ" trong tâm hồn tôi, đến với công việc tôi đang làm, đời sống tôi đang sống, những chuyến đi mà tôi đã đi, những kinh nghiệm tôi đã trải. Gặp hay thấy ở đây những điều tôi mong muốn được giãi bày, chia sẻ, cảm thông. Những tương tác với con người, với cuộc đời qua ngôn ngữ, thông điệp và hình ảnh. Bởi như tôi nghĩ, sống trên đời, ai lại chẳng có nỗi khát khao tìm kiếm những tri kỷ, tri âm đồng điệu, chẳng có lúc chợt thấy mình sao cô đơn quá giữa đám đông... Bạn cũng có thể đăng ký thành viên và post bài, tham gia tương tác trong mục DIỄN ĐÀN của website. Rất cám ơn bạn đã ủng hộ. Link vào trang facebook của tôi, bạn (Bấm vào đây)

Tác phẩm

[xem khung lớn]




truyện ngắn: KHỎA THÂN TRẮNG
ngày 26/11/2011

Trên trang web cá nhân, Nguyễn Thu Phương cho biết chị bắt đầu viết văn và viết báo từ tháng 11.1995, viết kịch bản sân khấu từ 1996, viết kịch bản phim truyền hình từ 2002. Một số tập truyện ngắn, vừa và dài đã xuất bản: Cười trong mơ, Cây lẻ bạn, Những mảnh đời không khớp, Ngồi tựa mạn thuyền, Phiêu linh trắng… Một số kịch bản sân khấu đã công diễn: Thời con gái đã xa, Cây lẻ bạn, Một nửa thiên đường, Nhà có ba chị em, Nhà có năm anh em trai... *** *** Một cánh rừng nguyên sinh, một cô sinh viên sắp ra trường, một chàng nghệ sĩ nhiếp ảnh và một cơn mưa hè xối xả vừa ngưng... Một khoảnh khắc diệu kỳ chợt đến: khuất sau cây cổ thụ, cô gái cởi bỏ trang phục để vắt nước mưa, và bất ngờ một con chuồn chuồn ớt đỏ khẽ khàng đậu lên sợi dây leo buông xuống sát bên tấm thân ngà ngọc của cô, nàng đứng yên sợ cánh chuồn bay mất... Chàng nghệ sĩ đã chớp được cảnh vừa như thực vừa như mơ ấy – một tác phẩm nghệ thuật tôn vinh cái đẹp thuần khiết ra đời, một thoáng đã trở thành vĩnh cửu... Với vài nét chấm phá đơn sơ, như người hoạ sĩ vẽ tranh thuỷ mặc, Nguyễn Thu Phương đem lại cho chúng ta một thiên truyện ngắn nhẹ nhàng, thanh khiết mà bâng khuâng, lắng đọng một tình yêu không ồn ã, tiềm ẩn một vẻ đẹp không cần ai tô vẽ – vẻ đẹp người con gái như đã tan hoà vào thiên nhiên nguyên sơ... NHÀ VĂN, DỊCH GIẢ PHAN HỒNG GIANG

Link

***

truyện ngắn: KHỎA THÂN TRẮNG

SGTT.VN - Cơn mưa đầu mùa sau mấy tháng nắng dài như tình dược hào phóng đổ trút trên những tầng rừng hanh hao khô khát. Những dòng nhựa sống trong cây rạo rực vươn lan đến tận kẽ hoa, mút lá. Trong mưa, anh và nàng đứng nấp dưới tàng cây trắc bách diệp theo thế “ba tầng”: anh che cho nàng, còn nàng ôm khư khư giỏ máy. Gọi là núp mưa nhưng thật ra cũng không tránh được gì. Cổ thụ nguyên sinh dáng thẳng ngọn cao, tán đan chằng chịt trên không chỉ giúp trận mưa bớt nặng hạt, không quất rát da chứ không ngăn được cơn sũng ướt. Cũng may trong giỏ máy anh có khăn và túi nilông dự phòng, để trong bất kỳ tình huống nào người có thể bị ướt nhưng máy phải luôn an toàn. Từ sáng đến giờ anh đã chụp được khá nhiều, không chỉ ảnh minh hoạ cho luận án tốt nghiệp về các loài cộng sinh trong rừng mưa nhiệt đới của nàng mà còn có những tấm ảnh côn trùng và cây dây leo cho bộ sưu tập ảnh thiên nhiên anh dự định triển lãm trong dịp hè này. Nói vui như lời nàng thì số ảnh chụp đã gần “đủ vốn” và họ mắc mưa cũng đáng.

 

 

Trong khi anh cẩn thận mở túi nilông lấy máy ảnh ra lau thì nàng đi vòng ra phía sau cây đa “bóp cổ”, cởi quần áo để vắt cho ráo nước. Cây “bóp cổ” là cách gọi chung của dân đi rừng với những loài cây cộng sinh mọc bám vào thân cây khác, quấn quýt và hút hết dưỡng chất của cây chủ mà lớn mạnh, làm cây chủ đi đến chỗ còi cọc rồi từ từ chết rụi. Có tiếng những giọt nước đọng trên cây lộp độp rơi trên thảm lá, anh đoán do nàng vô tình quơ tay đụng phải, có lẽ nàng đang cố vắt khô áo quần ướt đẫm. Anh hình dung da thịt nàng run rẩy do ngấm lạnh. Vừa nãy trong mưa, tấm thân nồng nàn hơi ấm như thể nghi ngút khói nép gọn dưới bóng anh. Anh chỉ dám chạm hờ lên đôi vai thon, theo cái cách người ta nương nhẹ để đoá tường vi qua khỏi cơn mưa không bị dập đài hay gãy cánh. Anh nhớ khi nói đùa anh ước là cái giỏ máy để được nàng ôm trong lòng khư khư, nàng đã hứ dài anh – đành hanh cái kiểu trẻ con.

Đang loay hoay lau đi lau lại cái máy thì anh bỗng nghe nàng khe khẽ gọi:

– Anh, coi nè…

Tiếng mơ hồ, kềm nén nhưng đầy hoan hỉ – kiểu có niềm vui nhưng không dám bật ra. Cầm luôn máy ảnh trên tay, anh dè dặt đi vòng ra sau cụm đa “bóp cổ” lá ngời xanh, một cảnh tượng thú vị khiến anh không thể không đưa máy lên vội vã chụp ngay: một con chuồn chuồn ớt đỏ rực cánh mỏng tang đang hồn nhiên đậu trên nhành dây leo non thảnh thơi buông, vắt ngang khuôn ngực nàng vồng cao, trắng loá. Vì nhành dây leo quá sát nên con chuồn dạn dĩ gần như đáp gọn lên phần da thịt trần. Chính vì sợ nó bay nên nàng nén thở, đứng im, cố giữ tay chân gần như bất động. Cả trăm con mắt kép lồi lên như hình khúc xạ qua kính vạn hoa, con chuồn ngơ ngác ngó về anh qua cú máy cận. Anh tranh thủ bấm liên hồi cả loạt ảnh trước khi nó hững hờ chao nghiêng đôi cánh rời nhánh dây leo mà bay lên. Đến tận lúc đó nàng mới giật mình nhận ra tình cảnh trớ trêu nên vội kéo đám lá dương xỉ loà xoà gần đó để che thân, đôi má đỏ rần vì xấu hổ. Anh mỉm cười quay đi, vờ chăm chú vào cái máy xem lại những tấm ảnh vừa mới chụp cho nàng đỡ ngượng. Vì vội nên anh không kịp chỉnh sáng, nhưng chính vì vậy mà mọi thứ hiện lên trong khuôn hình rất tự nhiên, không chút gì sắp đặt. Cơ thể thiếu nữ với làn da rời rợi trắng muốt, nhánh dây leo vô tình nên thật hữu duyên, ngẩn ngơ đôi cánh chuồn xao xác gió như ngừng lại khi thổi qua.

Chợt nhớ khi nàng đến tìm anh, rủ anh đi rừng ngay đúng dịp anh đang bức bối, cuồng chân, tù túng do gần một năm cắm mặt cày chăm chỉ trong phòng máy lạnh của cái studio đang lúc ăn nên làm ra và quanh quẩn tới lui trong mấy khu du lịch nơi thiên nhiên đã được đóng thành khuôn, với những bộ ảnh chân dung, ảnh cưới từa tựa nhau, an toàn đến mức anh không còn gì để sáng tạo. Ừ với nàng thật nhanh và anh chỉ muốn được lên đường ngay, nhưng bỏ đi rốt cuộc không đơn giản. Mọi sắp xếp để công việc tiếp tục chạy êm khi vắng anh – cho dù chỉ mất vài ngày thôi cũng là quá khó. Nhưng khó nhất vẫn là “khâu” năn nỉ, thuyết phục vợ. Quá hiểu tính ghen đàn bà và thói suy diễn dây cà ra dây muống của vợ nên anh không dại gì nói thật. Vẫn đúng đi rừng để sáng tác, vẫn đúng chụp ảnh thiên nhiên, chỉ thay đổi thành phần tham dự từ thực tế đi riêng cùng nàng thành “nguyên nhóm bạn nhiếp ảnh trong câu lạc bộ”. Vợ anh, như cách bạn bè anh hay nói đùa khi phân loại cô thuộc “phần tử yêu chồng hơi quá khích”, đồng ý để anh đi trong tâm thế đầy miễn cưỡng. Cặm cụi soạn quần áo bỏ vô túi xách cho anh, chỉ bớt căng khi biết chuyến đi của anh ngắn gọn trong hai ngày, nhưng với linh cảm phụ nữ vô cùng sắc bén, cô cẩn thận nhét vào ví anh tấm ảnh thằng Bu mười tám tháng đang cười toe toét cưỡi trên lưng anh trong trò phi ngựa. Lúc trả tiền bữa ăn sáng ở Dầu Giây, móc ví ra anh đã giật mình, hình dung rất rõ gương mặt vợ với nụ cười lưng lửng mang đầy tính cảnh báo ẩn hiện bên khuôn nét ngây thơ trong trẻo của thằng con, “Này anh. Anh cứ liệu hồn đi, em có trăm ngàn cách để giữ chồng!”

Anh tự lái chiếc Mitsu với nàng ngồi bên, ríu rít suốt dọc đường đi nàng giải thích cho anh nghe vì sao chọn đề tài cộng sinh cho luận văn tốt nghiệp. “Cộng sinh là dạng kết nối và tương tác sinh thể trong môi trường lâm sinh có rất nhiều tác động ngoại quan – nàng nhíu mày lên giọng phân tích với anh – Con người nghĩ cho cùng thì cũng đang cộng sinh với nhau theo cách này hay cách nọ mà thôi!” “Như vậy những người độc thân thì chưa sống cộng sinh phải không? – anh mỉm cười, lái câu chuyện qua thực tế đầy lo toan – Nè, mai mốt ra trường rồi em tính xin đi làm ở đâu?” – “Dạ, tất nhiên em sẽ về rừng thôi. Chứ còn đi đâu được nữa hả anh!”, nàng tỉnh bơ đáp lại.

Ngay lúc này, khi đang xem những tấm ảnh nàng trong veo với đôi cánh chuồn mỏng tang, anh lại nhớ về câu chuyện ấy và cách nói “Về rừng!”, rất tự nhiên như thể về nhà, về với nơi mà nàng đã chọn để suốt đời gắn bó. Cũng tự nhiên như khi nàng nâng niu bụi dương xỉ bám trên thân cổ thụ bị mục gốc ngã ngang, “Kìa anh xem. Nó vẫn duy trì sự sống và vươn lên, cho dù trong nghịch cảnh!” Chợt trong đầu anh bỗng nảy ra một ý, thật phiêu lưu nhưng ngay lập tức đã làm anh hút theo. Vấn đề chỉ là anh chưa biết sẽ phải thuyết phục nàng ra sao. Nghĩ tới đó thì nàng đã quay ra, mặc lại áo ướt. “Mình đi tiếp thôi, anh!”, nàng tươi tỉnh giục giã, trong khi anh thấy hơi ngần ngại – thật ra thì chính anh cũng đang lạnh run vì ướt sũng, “Đi nữa sao em? Hay quay về thay quần áo khô cho khỏi bị cảm lạnh? Mà em không thấy đói sao?” Đồng hồ anh đã chỉ hơn một giờ trưa, không trách gì cái bụng cứ sôi, ráo riết đòi tiếp thêm năng lượng. Nàng nhoẻn cười, “À quên, đúng là em cũng đói thiệt!”, và lôi từ cái túi cóc nhỏ xíu vẫn đeo kè kè bên hông ra hai ổ bánh mì bọc trong túi xốp. Cũng may cái túi cóc được may bằng loại vải dù không thấm nước, nếu không hai ổ bánh mì chắc ướt nhũn. Chẳng cần khách khí, cả hai cùng ăn ngon lành như đã bị bỏ đói từ trăm năm, nhưng thành công nhất trong cái cuộc “xơi mầm đá” ào ạt chớp nhoáng kia chính là anh đã kịp nói ra ý tưởng của anh – để cho nàng nhăn nhó ưu tư, ngơ ngác hẳn đi vì nghĩ ngợi. Trước khi trả lời, nàng đòi coi lại mấy tấm ảnh trong veo với con chuồn chuồn đỏ au ban nãy. Coi tới coi lui với kiểu săm soi, xét nét, như đang ngắm ảnh của ai, cuối cùng nàng bẽn lẽn gật. Và anh đã reo lên đầy hào hứng.

Thật ra anh cũng khá vất vả, là do nàng hơi vụng về, lóng ngóng khi tạo dáng; lại thêm yếu tố chụp khoả thân giữa khung cảnh thiên nhiên khiến vẻ mặt nàng sượng trân, né tránh. Nhưng anh không chú tâm chụp vẻ đẹp cơ thể thiếu nữ đang xuân, óng ả, mà say sưa “ghi chép” mối quan hệ giữa nàng với thiên nhiên, rất trong trẻo, vô tư, say đắm và quyến rũ. Đối diện ống kính, chỉ còn nàng với cây lá biếc xanh và hớn hở bướm hoa, rừng bỗng hửng nắng như muốn ủng hộ anh viết những trang nhật ký bằng câu chữ của thiên nhiên – cái màu nắng xanh đến lạ.

Cảm xúc được giữ nguyên cho đến khi trời tắt nắng, quần áo anh đã chỉ còn hơi âm ẩm, họ mới xong ngày làm việc. Đêm đó anh và nàng ngủ lại trong dãy nhà gỗ nơi bìa rừng, lấy hai phòng đơn trong ánh mắt ngạc nhiên của cậu tiếp tân. Nói là ngủ nhưng thật ra anh đã thức khá khuya, đổ hình vô laptop ngồi cặm cụi tút sơ. Tấm hình đẹp nhất và anh thấy ưng ý nhất vẫn là tấm đầu tiên, nàng tinh khôi với con chuồn chuồn óng đỏ. Anh đặt cho nó cái tên Khoả thân trắng.

*

Vậy nhưng hôm khai mạc triển lãm ảnh của anh, nàng không đến dự, hay đến theo cách thức âm thầm lặng lẽ nào đó mà anh không thể biết. Giữa tháng hè oi ả, nóng bức, một loạt ảnh xanh của anh tung ra trong đợt triển lãm mát dịu như cơn gió rừng miên man sau mưa, chở hơi nước trong mướt về thành phố. Theo những thoả thuận riêng, nàng dứt khoát đòi anh để tên người mẫu là “Ano” – viết tắt cho từ “anonymous” có nghĩa là “ẩn danh”. Thật ra như vậy khá tốt cho anh, vì vợ anh quá ghen, cứ nằng nặc muốn biết cô nàng trong ảnh là ai, sao không tấm nào anh chụp rõ chân dung, sao cô ta không giống bất kỳ người mẫu chuyên nào anh vẫn chụp, sao đi cùng cả nhóm nhiếp ảnh nhưng những người bạn của anh không triển lãm chung, cô ta có làm mẫu cho cả nhóm không, vân vân và vân vân...

Nàng bảo vệ thành công luận văn tốt nghiệp về đời sống cộng sinh trong rừng mưa nhiệt đới với hạng ưu. Hôm nàng bảo vệ, anh có đến xem, ngồi tít ở phía sau, nhấp nhổm với bó hoa baby trắng ôm gọn trong tay, cảm động khi thấy nàng tự tin trình chiếu slide ảnh tư liệu do anh chụp, được phân loại rất công phu, phù hợp với nội dung nàng báo cáo. Loáng thoáng phần sau anh nghe có vị giám khảo khen, nói ông vô cùng đồng cảm với thứ tình trong veo, tình yêu rừng quá ban sơ, quá chân thành nên không cần trống chiêng để tung hô hay phết màu giả tạo.

Tấm ảnh Khoả thân trắng sau đó đã được anh bán cho một nhà sưu tập với cái giá kỷ lục, rình rang suốt một dạo trong giới, làm cho lắm kẻ ao ước và ghen ghét. Vợ anh, với cách suy nghĩ “ăn lộc của rừng”, đã trích một phần tiền đi rước bộ bàn ghế quằn quèo được cưa ra từ những gốc cổ thụ, mang về chưng ở studio như một kiểu cầu chứng cho thương hiệu nhiếp ảnh gia “có tiếng và có miếng” của anh. Rất nhiều lần trong những lúc vu vơ, cô ấy vẫn hay hỏi “Dạo này anh có còn gặp Ano không?”…

“Ano” với nỗi yêu rừng trong veo, không cần chiêng trống để tung hô hay phết màu giả tạo. Anonymous. Nàng đã tan đâu đó cùng rừng.

NGUYỄN THU PHƯƠNG

 

 

 

Trên trang web cá nhân, Nguyễn Thu Phương cho biết chị bắt đầu viết văn và viết báo từ tháng 11.1995, viết kịch bản sân khấu từ 1996, viết kịch bản phim truyền hình từ 2002. Một số tập truyện ngắn, vừa và dài đã xuất bản: Cười trong mơ, Cây lẻ bạn, Những mảnh đời không khớp, Ngồi tựa mạn thuyền, Phiêu linh trắng… Một số kịch bản sân khấu đã công diễn: Thời con gái đã xa, Cây lẻ bạn, Một nửa thiên đường, Nhà có ba chị em, Nhà có năm anh em trai...

 

Một cánh rừng nguyên sinh, một cô sinh viên sắp ra trường, một chàng nghệ sĩ nhiếp ảnh và một cơn mưa hè xối xả vừa ngưng... Một khoảnh khắc diệu kỳ chợt đến: khuất sau cây cổ thụ, cô gái cởi bỏ trang phục để vắt nước mưa, và bất ngờ một con chuồn chuồn ớt đỏ khẽ khàng đậu lên sợi dây leo buông xuống sát bên tấm thân ngà ngọc của cô, nàng đứng yên sợ cánh chuồn bay mất... Chàng nghệ sĩ đã chớp được cảnh vừa như thực vừa như mơ ấy – một tác phẩm nghệ thuật tôn vinh cái đẹp thuần khiết ra đời, một thoáng đã trở thành vĩnh cửu... Với vài nét chấm phá đơn sơ, như người hoạ sĩ vẽ tranh thuỷ mặc, Nguyễn Thu Phương đem lại cho chúng ta một thiên truyện ngắn nhẹ nhàng, thanh khiết mà bâng khuâng, lắng đọng một tình yêu không ồn ã, tiềm ẩn một vẻ đẹp không cần ai tô vẽ – vẻ đẹp người con gái như đã tan hoà vào thiên nhiên nguyên sơ...

NHÀ VĂN, DỊCH GIẢ PHAN HỒNG GIANG

[Trở lại] [Về đầu trang]

 

 

Ý kiến bạn đọc
Người viết: Bach Tan
Nội dung: Truyện hay! Cảm ơn!

 

Ý kiến bạn?
Tên bạn:
 
E-mail:
 
Nội dung: 

(Nội dung không dùng thẻ HTML - tối đa 4000 ký tự)
Xác nhận mã:
 

 







Tin tức   RSS Available


Hãy gõ, cửa sẽ mở!   RSS Available

© 2007 NguyenThuPhuong.com
Powered by VietTri.vn



Tiếng Việt English